Thêm 21 di sản mới đi vào “sử sách” UNESCO

NĐ - Những cảnh quan tuyệt đẹp của “nữ thần” thiên nhiên cho đến hình ảnh cổ kính của các nhà thờ gợi lên một quá khứ từ xa xưa,… Cùng điểm danh 21 di sản thế giới mới được ghi vào “sử sách” UNESCO 2017


Công ước về Bảo vệ Di sản văn hoá và Thiên nhiên Thế giới đã được Đại hội đồng UNESCO thông qua vào năm 1972, nhằm bảo vệ các di tích lịch sử quan trọng trên toàn thế giới. Và trong năm 2017 tính đến thời điểm này đã có thêm 21 di sản thế giới mới được lập ra.

Quận Hồ, Vương Quốc Anh

Cảnh quan tuyệt đẹp này tự hào có những ngọn núi trùng điệp được phản chiếu dưới mặt hồ và đã trở thành cảm hứng sáng tác cho các nghệ sỹ và nhà văn kể từ thế kỉ 18. Mục tiêu của UNESCO là giữ gìn và bảo vệ vẻ đẹp tự nhiên của khu vực, cũng như các ngôi nhà lớn, vườn hoa và công viên được xây dựng có mục đích để nâng cao vẻ đẹp tự nhiên. 

Thành phố Yazd, Iran

Thành phố lịch sử Yazd, nằm ở trung tâm của cao nguyên Iran, là một điểm dừng quan trọng trong cả Spice và Silk Roads. Nhiều các công trình, kiến trúc cổ xưa của thành phố “thoát” được sự ảnh hưởng của quá trình công nghiệp hóa và mục tiêu của UNESCO là bảo tồn được nhà cửa, chợ, hammams, nhà thờ Hồi giáo, giáo đường Do Thái, đền thờ Zoroastrian truyền thống và khu vườn lịch sử của Dolat-Abad.

Các công trình quốc phòng Venice, Ý / Montegnegro / Croatia

Các công trình quốc phòng Venice giữa thế kỷ 15 và thế kỷ 17 ở Croatia, Italia và Montenegro. Được nước Cộng hòa Venice Serenissima thiết kế và xây dựng, trải dài hơn 1000km từ tiền dãy núi Lombardy sang bờ biển đông Adriatic, khu vực nằm giữa Bergamo, Italia và vịnh Kotor (Montenegro).

Bến tàu Valongo, Brasil

Nằm ở trung tâm của Rio de Janeirio, di tích lịch sử này là một bến cảng của thủ đô Brazil, với các bến đá cũ được xây dựng để tiếp nhận tàu chứa đầy nô lệ châu Phi, và các nhà khảo cổ đang khai quật những gì được coi là " Dấu vết vật chất quan trọng nhất của sự xuất hiện nô lệ châu Phi trên lục địa Mỹ, UNESCO ghi nhận.  

Mỏ than chì-bạc-kẽm Tarnowskie Góry, Ba Lan

Địa điểm này là mỏ bạc cổ ở Ba Lan có từ những năm 1500, hiện đã tìm thấy với một bộ mặt mới như là một di tích lịch sử và điểm đến du lịch.

Taputapuātea, Polynesia thuộc Pháp

Taputapuātea nằm trên đảo Ra'iatea, ở trung tâm của Tam giác Polynesian, và được cho là phần cuối cùng của hành tinh được con người đặt chân đến. Khu bảo tồn bao gồm hai thung lũng có rừng, một phần của đầm phá và san hô, một dải đại dương, bao gồm một trung tâm chính trị, nghi lễ và tang lễ được xây dựng bởi những người cổ đại của ma'ohi.

 Khu đền của Sambor Prei Kuk, Campuchia

 Khu khảo cổ này đã được xác định là Ishanapura, vốn từng là thủ đô của Đế chế Chenla đã phát triển mạnh vào cuối thế kỷ thứ 6 và đầu thế kỉ 7. Các khu vực được bảo vệ bao gồm một trung tâm thành phố có tường bao cũng như nhiều đền thờ.

Qinghai Hoh Xil, Trung Quốc

Nằm ở cực đông bắc của cao nguyên Qinghai - Tây Tạng, Qinghai Hoh Xil là cao nguyên cao nhất và lớn nhất thế giới, nằm khoảng 4.500 mét trên mực nước biển. Các điều kiện địa lý độc đáo và thời tiết cận kề Bắc cực đã nuôi dưỡng một hệ sinh thái đa dạng và độc đáo, và khu vực này bao gồm tuyến di cư của linh dương Tây Tạng, một trong những động vật có vú có nguy cơ tuyệt chủng ở cao nguyên này.

Okinoshima,  Nhật Bản

Hòn đảo thiêng liêng này ngoài khơi bờ biển phía tây của hòn đảo Kyushu, Nhật Bản có các di tích khảo cổ đã được giữ nguyên vẹn, các bản ghi chép về các nghi lễ được thực hiện ở đó từ thế kỷ thứ 4.

Mbanza Congo, Angola

 Những người định cư Portugeues đến đây vào thế kỷ 15, xây dựng các tòa nhà bằng đá sử dụng các phương pháp của Châu Âu, và di tích lịch sử này cho thấy "những thay đổi sâu sắc do sự ra đời của Kitô giáo và sự xuất hiện của người Bồ Đào Nha sang Trung Phi", UNESCO ghi nhận.

Vườn quốc gia Los Alerces, Argentina

 Vườn Quốc gia Los Alerces nằm ở vùng Andes thuộc miền bắc Patagonia, với cảnh quan nổi bật, bao gồm đảo moraines, các sông băng băng và hồ nước trong. Theo UNESCO, nơi đây là một địa điểm lịch sử rất quan trọng bao gồm các hệ động, thực vật sơ khai gần như chưa bị khai thác.

Kujataa - Greenland

Các thợ săn người Nauy đã bắt đầu đến Kujataa vào thế kỷ thứ 10, và khu di tích lịch sử này bảo tồn lịch sử văn hoá của những người nông dân Na Uy, những người thợ săn Inuit và các cộng đồng nông nghiệp của Inuit.

Nhà thờ Đức Bà Assumption, Nga

Nhà thờ lịch sử này nằm ở thị trấn đảo Sviyazsk, do Ivan the Terribe thành lập năm 1551. Những bức tranh tường của nhà thờ được coi là những ví dụ hiếm hoi nhất của bức tranh tường Phù thủy Chính thống Đông Phương.

Aphrodisias, Thổ Nhĩ Kỳ

Nằm ở tây nam Thổ Nhĩ Kỳ, di tích lịch sử này bao gồm hai thành phần: khu khảo cổ Aphrodisias và mỏ đá cẩm thạch phía đông bắc của thành phố. Ngôi đền của Aphrodite có từ thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên.

Swabian Jura, Đức

Con người hiện đại lần đầu tiên đến Swabian Jura, ở vùng phía Nam nước Đức, cách đây khoảng 43.000 năm. Các cuộc khai quật bắt đầu vào những năm 1860 đã cho thấy những đồ tạo tác như những con vật chạm trổ của động vật, nhạc cụ và đồ trang sức thô, cũng như những bức tranh hang động.

Cảnh quan văn hóa Khomani, Nam Phi

Khu cảnh quan văn hóa Khomani nằm ở biên giới của Nam Phi với Botswana và Namibia, nơi người Khomani San hình thành những phương thức sinh tồn trong điều kiện khắc nghiệt của sa mạc.

Dauria - Mông Cổ/ Nga

Được chia sẻ bởi Nga và Mông Cổ, khu vực này được coi là ví dụ điển hình về vùng sinh thái Daurian Steppe, nơi có nhiều "hệ sinh thái có ý nghĩa toàn cầu

Kulangsu - Trung Quốc

Hòn đảo nhỏ bé này nằm ở cửa sông Chiu-lung của Trung Quốc đã trở thành một cảng thương mại vào năm 1843, và một khu định cư quốc tế vào năm 1903, và UNESCO chỉ ra rằng đó là "một ví dụ điển hình về sự kết hợp văn hoá xuất phát từ những trao đổi này".

Hebron / Al-Khalil, Palestine

Được xây dựng từ đá vôi địa phương trong thời kỳ Mamluk giữa năm 1250 và năm 1517, ngôi nhà thờ lịch sử này là nơi tổ chức hành hương cho người Do Thái, Kitô hữu và Hồi giáo.

Asmara, Eritrea

Vốn của nước châu Phi của Eritrea. Theo UNESCO, thành phố Asmara được coi là "một ví dụ điển hình về chủ nghĩa đô thị hiện đại hiện đại vào đầu thế kỷ 20 và áp dụng nó trong bối cảnh châu Phi".

Ahmedabad, Ấn Độ

Thành phố có tường của Ahmadabad được Sultan Ahmad Shah thành lập vào thế kỷ 15. Việc bảo tồn di sản này bảo gồm các kiến trúc giàu có từ thời kỳ của Hồi Giáo, đặc biệt là trong thành phố Bhadra, các bức tường và cửa của thành phố Pháo đài và nhiều thánh đường Hồi giáo của thành phố và đền thờ.

Nguồn: slice